Nguyễn Danh Bằng: Ngôn ngữ cổ trong đô thị mới
- Admin
- 14 thg 5, 2021
- 1 phút đọc

Trái Cổ trổ bông đỏ
Người ăn trái Cổ tự toát màu, trở thành một thực thể không gì có thể phương hại
Khi mối cừu thù xưa cũ trở về
Người ta đi như những quân đoàn ướt máu
kéo thốc ra, đổ xuống và tiếp tục.
Bên kia biên giới có những người ngựa lao nhao
Lô xô binh khí
Nhiều lần luồn xuống thắt nghẹn cổ kinh đô
Mấy đoạn dòng sông
Toả khói nhiều hơn thường ngày
Có những quân ươn hèn đang giấu mình
Đóng cánh cổng to như thể người sợ bụi
Dọn bữa ăn có mùi bạc, lụa
Họ tiếp tục bàn gió bùn từ bờ sông sao mặn
Dường như có sự giận dữ ngoài kia, dường như tanh
Không có một ngày ở Bình Than
Chỉ có những khuôn mặt béo cười rừng rú vô độ
Như những con vắt, những vật thể thô
Này anh kia đi đâu?
Rằng da ta đỏ rồi, tóc dài ra, hãy vội lên, này binh khí cũ
Con ấu ta gửi lại người
Ở ngoài kia màu đã chói rực
Khi buổi sáng trở thành sự thức dậy của nỗi căm thù
Ta đi ra và không còn biết nữa!
Trong sự giận dữ hôm nay
Tất cả đều phải chết,
Như những lần gột rửa định kỳ
Có lúc tưởng Anh Hùng đã mất
Trên đô thị mới, người tưởng đã ngây dại
Bên lẵng hoa nhựa, bên những ống bô phun khói
Bỗng ước được cùng nhau thi lễ
Tập tục cổ xưa
Tiếng cũ vọng về trong hơi đất
Lần nữa người người nhận ra nhau
コメント